Text Practice Mode
Yêu - Là phép màu
created Yesterday, 12:34 by Tú Trần Đình
0
612 words
45 completed
4
Rating visible after 3 or more votes
saving score / loading statistics ...
00:00
Nếu bạn thật sự yêu một người, đừng quá bận tâm rằng cuối cùng sẽ ra sao.
Vì tình yêu không phải là phép tính, không phải trò chơi đoán kết quả.
Nó là ngọn lửa âm ỉ cháy giữa hai trái tim, là sự rung động chân thành mà không cần giấy phép, không cần lý do.
Nó là sự xuất hiện bất ngờ trong cuộc đời, khi bạn không hề chuẩn bị, nhưng trái tim lại biết mình thuộc về đâu.
Nếu chẳng thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau, thì hãy cứ yêu.
Yêu bằng tất cả những gì bạn có thể trao đi.
Yêu đến khi trái tim mệt nhoài, đến khi đôi mắt không còn ngấn lệ, đến khi cảm xúc tự khép lại như một chương kết thúc tự nhiên.
Đừng hối hận, đừng dằn vặt, vì yêu là quyền tự do thiên liêng mà cuộc đời bạn cho bạn.
Yêu không phải để sở hữu, cũng không phải để kiểm soát.
Yêu là cảm nhận, là sống, là dám đối diện với cả nỗi đau và niềm vui mà tình yêu mang lại.
Trên dòng thời gian này việc người với người gặp gỡ đã là duyên phận hiếm có.
Không phải ai cũng may mắn thấy nhau, nắm tay nhau và cảm nhận được nhịp tim của đối phương.
Gặp được nhau vốn đã là món quà của định mệnh.
Yêu được nhau đã là phép màu.
Và nếu có thể, ở bên nhau trọn vẹn đó là điều tuyệt diệu nhất mà trái tim mong mỏi.
Nhưng nếu khoảng cách, hoàn cảnh, hay định mệnh không cho phép, thì hãy giữ lấy những ký ức, giữ lấy những phút giây chân thành từng trao nhau, vì chúng sẽ trở thành phần đẹp nhất của đời bạn.
Một khi đã yêu hãy yêu cho trọn vẹn.
Hãy trao đi tất cả, hãy sống với cảm từng nhịp rung của con tim, hãy để cảm xúc dẫn lối.
Hãy khóc nếu muốn khóc, cười nếu muốn cười, đau nếu trái tim không chịu nổi.
Đừng do dự, đừng ngần ngại tương lai sẽ đi về đâu.
Chính trong bước chân dũng cảm tiến tới, trong từng giây phút sống với tình yêu, bạn sẽ thấy câu trả lời.
Và biết đâu, câu trả lời ấy không nằm ở kết thúc, mà nằm ở cách bạn đã từng dám yêu, dám sống và dám cảm nhận hết thảy những gì con tim có thể.
Yêu là biết chấp nhận tổn thương.
Yêu là biết nhường nhịn, là biết hiểu, là biết rằng, người kia không phải của mình những vẫn muốn họ hạnh phúc.
Yêu là sự tự do nhưng cũng là sự giam cầm ngọt ngào, nơi nỗi nhớ, niềm mong, và cả nỗi đau tồn tại cùng nhau.
Yêu là khi bạn thèm muốn được nhìn thấy người ấy, nhưng cũng phải học cách buông tay khi mọi thứ không thể tiếp tục.
Vậy nên...
Hãy yêu, yêu trọn vẹn, yêu hết mình, yêu đến khi cảm giác không còn nữa.
Yêu để rồi có thể quay lại chính mình, mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn và biết trân trọng từng khoảng khắc sống trên đời.
Vì cuộc đời này, gặp được người yêu đã là một kỳ tích.
Yêu được một cách chân thành đã là một phép màu.
Và nếu phải rời xa, ít nhất bạn sẽ không hối tiếc, vì bạn đã từng dám yêu bằng cả trái tim, bằng tất cả những gì bạn có và sự can đảm mà chỉ có tình yêu mới có thể mang lại.
Vì tình yêu không phải là phép tính, không phải trò chơi đoán kết quả.
Nó là ngọn lửa âm ỉ cháy giữa hai trái tim, là sự rung động chân thành mà không cần giấy phép, không cần lý do.
Nó là sự xuất hiện bất ngờ trong cuộc đời, khi bạn không hề chuẩn bị, nhưng trái tim lại biết mình thuộc về đâu.
Nếu chẳng thể danh chính ngôn thuận ở bên nhau, thì hãy cứ yêu.
Yêu bằng tất cả những gì bạn có thể trao đi.
Yêu đến khi trái tim mệt nhoài, đến khi đôi mắt không còn ngấn lệ, đến khi cảm xúc tự khép lại như một chương kết thúc tự nhiên.
Đừng hối hận, đừng dằn vặt, vì yêu là quyền tự do thiên liêng mà cuộc đời bạn cho bạn.
Yêu không phải để sở hữu, cũng không phải để kiểm soát.
Yêu là cảm nhận, là sống, là dám đối diện với cả nỗi đau và niềm vui mà tình yêu mang lại.
Trên dòng thời gian này việc người với người gặp gỡ đã là duyên phận hiếm có.
Không phải ai cũng may mắn thấy nhau, nắm tay nhau và cảm nhận được nhịp tim của đối phương.
Gặp được nhau vốn đã là món quà của định mệnh.
Yêu được nhau đã là phép màu.
Và nếu có thể, ở bên nhau trọn vẹn đó là điều tuyệt diệu nhất mà trái tim mong mỏi.
Nhưng nếu khoảng cách, hoàn cảnh, hay định mệnh không cho phép, thì hãy giữ lấy những ký ức, giữ lấy những phút giây chân thành từng trao nhau, vì chúng sẽ trở thành phần đẹp nhất của đời bạn.
Một khi đã yêu hãy yêu cho trọn vẹn.
Hãy trao đi tất cả, hãy sống với cảm từng nhịp rung của con tim, hãy để cảm xúc dẫn lối.
Hãy khóc nếu muốn khóc, cười nếu muốn cười, đau nếu trái tim không chịu nổi.
Đừng do dự, đừng ngần ngại tương lai sẽ đi về đâu.
Chính trong bước chân dũng cảm tiến tới, trong từng giây phút sống với tình yêu, bạn sẽ thấy câu trả lời.
Và biết đâu, câu trả lời ấy không nằm ở kết thúc, mà nằm ở cách bạn đã từng dám yêu, dám sống và dám cảm nhận hết thảy những gì con tim có thể.
Yêu là biết chấp nhận tổn thương.
Yêu là biết nhường nhịn, là biết hiểu, là biết rằng, người kia không phải của mình những vẫn muốn họ hạnh phúc.
Yêu là sự tự do nhưng cũng là sự giam cầm ngọt ngào, nơi nỗi nhớ, niềm mong, và cả nỗi đau tồn tại cùng nhau.
Yêu là khi bạn thèm muốn được nhìn thấy người ấy, nhưng cũng phải học cách buông tay khi mọi thứ không thể tiếp tục.
Vậy nên...
Hãy yêu, yêu trọn vẹn, yêu hết mình, yêu đến khi cảm giác không còn nữa.
Yêu để rồi có thể quay lại chính mình, mạnh mẽ hơn, sâu sắc hơn và biết trân trọng từng khoảng khắc sống trên đời.
Vì cuộc đời này, gặp được người yêu đã là một kỳ tích.
Yêu được một cách chân thành đã là một phép màu.
Và nếu phải rời xa, ít nhất bạn sẽ không hối tiếc, vì bạn đã từng dám yêu bằng cả trái tim, bằng tất cả những gì bạn có và sự can đảm mà chỉ có tình yêu mới có thể mang lại.
saving score / loading statistics ...