Text Practice Mode
Khi biết mình đang ở đâu, ta sẽ thôi đòi hỏi những điều không thuộc về mình
created Tuesday January 06, 14:35 by Tú Trần Đình
1
685 words
68 completed
0
Rating visible after 3 or more votes
saving score / loading statistics ...
00:00
Nghe qua có vẻ buồn.
Nhưng thật ra, đó là một dấu hiệu của tỉnh thức.
Là lúc ta dừng chạy theo ảo tưởng, bắt đầu nhìn đời bằng đôi mắt chánh niệm.
Khi ấy, sân si lắng xuống và khổ đau cũng không còn bám riết như trước.
Con người không khổ vì thiếu, mà vì kỳ vọng quá nhiều vào những điều không thật.
Ta đang ở tầng một, nhưng cứ ngước nhìn tầng mười rồi sinh lòng so sánh.
Ta là một chiếc là nhỏ giữa rừng, nhưng lại muốn rực rỡ như mặt trời.
Cuối cùng, không phải vì ta không có gì, mà vì tâm cứ so đo nên đời mới thấy thiếu.
Trong đạo Phật có một pháp tu rất giản dị mà sâu sắc: tri túc.
Biết đủ không phải là cam chịu.
Biết đủ là hiểu rõ vị trí của mình, trân trọng những gì đang có và buông những vọng tưởng làm lòng bất an.
Biết đủ là hiểu rằng: Có những điều chưa đến, không phải vì ta không xứng đáng mà vì chưa đến lúc.
Có những người rời đi, không phải để trừng phạt mà để dạu ta quay về chăm sóc chính mình.
Mỗi người có một hành trình riêng.
Có người đến sớm, có người đến muộn.
Có người ba mươi đã rực rỡ, có người bốn mươi mới bắt đầu.
Điều quan trọng không phải nhanh hay chậm, mà là ta có đang đi đúng đường của mình hay không.
Khi biết mình đang ở đâu, ta không còn hoảng loạn vì thấy người khác đi trước.
Cũng không kiêu căng khi thấy mình hơn ai đó.
Ta chỉ lặng lẽ bước đi, với một trái tim bình thản và bước chân có mặt trọn vẹn.
Và chính sự có mặt ấy, đã là một dạng hạnh phúc sâu.
Trong tình yêu cũng vậy.
Khi hiểu vị trí của mình trong lòng người khác, ta sẽ thôi trách móc và bớt kỳ vọng.
Nếu mình chỉ là một đoạn ngắn trong hành trình của họ, thì xin được bước đi nhẹ nhàng khi vai diễn khép lại.
Không phải ai mình yêu cũng phải ở lại.
Không phải cuộc chia xa nào cũng là mất mát.
Đôi khi, rời xa chỉ là món quà để ta trở về với chính mình.
Buông bỏ không phải là đầu hàng.
Buông bỏ là hiểu rằng điều không dành cho mình, dù giữ cũng hoá khổ.
Ta học cách yêu mình, không để thay thế ai, mà để nhớ rằng: Mình đã từng đủ đầy và sẽ luôn đủ đầy nếu không tự ruồng bỏ chính mình.
Có một lời dạy rất sâu: Hanh phúc không ở cuối con đường, hạnh phúc chính là từng bước chân.
Và bước đầu tiên luôn là: Biết mình đang ở đâu.
Không cần vội.
Không cần đời phải giống ai.
Chỉ cần một hơi thở an trú, một nhịp sống vừa phải, một trái tim biết dừng đúng lúc.
Nếu hôm nay lòng bạn chông chênh, hãy nhẹ nhàng hỏi lại chính mình: Mình đang ở đâu trên hành trình này.
Mình thật sự cần gì.
Và những điều mình đang đòi hỏi có thật sự dành cho mình không.
Có khi, cuộc đời chưa từng thiếu.
Chỉ là ta chưa đủ lắng để nhận ra thế nào là vừa đủ cho một trái tim đang học cách bình yên.
Nếu bạn hữu duyên đọc được tới đây, thì quyển sách "Giữa bão giông ta tìm thấy chính mình" là phù hợp với bạn. Quyển sách rất hay về chữa lành và sống tỉnh thức. Giữa vô vàn món đồ sắm rồi quên, có lẽ quyển sách này sẽ làm bạn dừng lại và hiểu mình hơn, là thứ đáng để mang về.
Chỉ nhỉnh hơn một ly trà sữa, nhưng biết đâu nó lại là món quà khiến bạn lặng người.
Quyển sách như là tấm bản đồ giúp bạn hiểu mình, để tự mình chữa lành và sống an yên, tỉnh thức hơn.
Nhưng thật ra, đó là một dấu hiệu của tỉnh thức.
Là lúc ta dừng chạy theo ảo tưởng, bắt đầu nhìn đời bằng đôi mắt chánh niệm.
Khi ấy, sân si lắng xuống và khổ đau cũng không còn bám riết như trước.
Con người không khổ vì thiếu, mà vì kỳ vọng quá nhiều vào những điều không thật.
Ta đang ở tầng một, nhưng cứ ngước nhìn tầng mười rồi sinh lòng so sánh.
Ta là một chiếc là nhỏ giữa rừng, nhưng lại muốn rực rỡ như mặt trời.
Cuối cùng, không phải vì ta không có gì, mà vì tâm cứ so đo nên đời mới thấy thiếu.
Trong đạo Phật có một pháp tu rất giản dị mà sâu sắc: tri túc.
Biết đủ không phải là cam chịu.
Biết đủ là hiểu rõ vị trí của mình, trân trọng những gì đang có và buông những vọng tưởng làm lòng bất an.
Biết đủ là hiểu rằng: Có những điều chưa đến, không phải vì ta không xứng đáng mà vì chưa đến lúc.
Có những người rời đi, không phải để trừng phạt mà để dạu ta quay về chăm sóc chính mình.
Mỗi người có một hành trình riêng.
Có người đến sớm, có người đến muộn.
Có người ba mươi đã rực rỡ, có người bốn mươi mới bắt đầu.
Điều quan trọng không phải nhanh hay chậm, mà là ta có đang đi đúng đường của mình hay không.
Khi biết mình đang ở đâu, ta không còn hoảng loạn vì thấy người khác đi trước.
Cũng không kiêu căng khi thấy mình hơn ai đó.
Ta chỉ lặng lẽ bước đi, với một trái tim bình thản và bước chân có mặt trọn vẹn.
Và chính sự có mặt ấy, đã là một dạng hạnh phúc sâu.
Trong tình yêu cũng vậy.
Khi hiểu vị trí của mình trong lòng người khác, ta sẽ thôi trách móc và bớt kỳ vọng.
Nếu mình chỉ là một đoạn ngắn trong hành trình của họ, thì xin được bước đi nhẹ nhàng khi vai diễn khép lại.
Không phải ai mình yêu cũng phải ở lại.
Không phải cuộc chia xa nào cũng là mất mát.
Đôi khi, rời xa chỉ là món quà để ta trở về với chính mình.
Buông bỏ không phải là đầu hàng.
Buông bỏ là hiểu rằng điều không dành cho mình, dù giữ cũng hoá khổ.
Ta học cách yêu mình, không để thay thế ai, mà để nhớ rằng: Mình đã từng đủ đầy và sẽ luôn đủ đầy nếu không tự ruồng bỏ chính mình.
Có một lời dạy rất sâu: Hanh phúc không ở cuối con đường, hạnh phúc chính là từng bước chân.
Và bước đầu tiên luôn là: Biết mình đang ở đâu.
Không cần vội.
Không cần đời phải giống ai.
Chỉ cần một hơi thở an trú, một nhịp sống vừa phải, một trái tim biết dừng đúng lúc.
Nếu hôm nay lòng bạn chông chênh, hãy nhẹ nhàng hỏi lại chính mình: Mình đang ở đâu trên hành trình này.
Mình thật sự cần gì.
Và những điều mình đang đòi hỏi có thật sự dành cho mình không.
Có khi, cuộc đời chưa từng thiếu.
Chỉ là ta chưa đủ lắng để nhận ra thế nào là vừa đủ cho một trái tim đang học cách bình yên.
Nếu bạn hữu duyên đọc được tới đây, thì quyển sách "Giữa bão giông ta tìm thấy chính mình" là phù hợp với bạn. Quyển sách rất hay về chữa lành và sống tỉnh thức. Giữa vô vàn món đồ sắm rồi quên, có lẽ quyển sách này sẽ làm bạn dừng lại và hiểu mình hơn, là thứ đáng để mang về.
Chỉ nhỉnh hơn một ly trà sữa, nhưng biết đâu nó lại là món quà khiến bạn lặng người.
Quyển sách như là tấm bản đồ giúp bạn hiểu mình, để tự mình chữa lành và sống an yên, tỉnh thức hơn.
saving score / loading statistics ...