Text Practice Mode
Khúc ca của vũ trụ
created Friday January 02, 05:23 by KendyTICTIC
1
282 words
29 completed
0
Rating visible after 3 or more votes
saving score / loading statistics ...
00:00
Giữa màn đêm thẳm vô biên,
Ngàn sao lấp lánh, dịu hiền gọi nhau.
Vũ trụ mở rộng nhiệm màu,
Như trang sách lớn, khắc sâu muôn đời.
Ngân hà trải rộng khung trời,
Dải sáng bạc trắng, rong chơi vô tận.
Mỗi vì sao – một linh hồn,
Thắp lên ánh sáng, dệt nên giấc mơ.
Hành tinh xoay nhịp bất ngờ,
Như vòng điệu múa, như thơ chuyển mình.
Không gian lặng lẽ vô hình,
Nhưng vang tiếng hát của nghìn tinh tú.
Trái đất nhỏ bé khiêm nhu,
Giữa bao vũ trụ, như hạt bụi bay.
Thế nhưng trong hạt bụi này,
Có tình, có nhớ, có ngày mai sau.
Ánh trăng soi sáng nhịp cầu,
Kết nối nhân thế với bầu trời xa.
Người ngắm sao rụng ngân nga,
Như tìm câu trả, như là tri âm.
Thiên hà ẩn chứa muôn trăm,
Bí mật chưa tỏ, âm thầm chờ ta.
Mỗi tia sáng nhỏ vụt qua,
Như lời nhắn nhủ: “Đừng xa giấc mơ.”
Sao rơi vẽ nét tình cờ,
Đường cong ánh sáng bất ngờ rực lên.
Người cầu nguyện giữa màn đêm,
Gửi bao khát vọng, gửi thêm niềm tin.
Không gian lạnh lẽo vô hình,
Nhưng trong sâu thẳm, ấm tình nhân loại.
Vũ trụ rộng lớn không phai,
Như lòng người trẻ, miệt mài kiếm tìm.
Thời gian trôi chảy lặng im,
Ngôi sao già cỗi, lặng chìm vào tối.
Nhưng rồi ánh sáng lại tới,
Một ngôi sao mới, lại khơi giấc mơ.
Vũ trụ – khúc hát bất ngờ,
Ngàn năm ngân vọng, không ngờ tàn phai.
Con người nhỏ bé hôm nay,
Vẫn ngẩng nhìn sao, vẫn say vô cùng.
Ngàn sao lấp lánh, dịu hiền gọi nhau.
Vũ trụ mở rộng nhiệm màu,
Như trang sách lớn, khắc sâu muôn đời.
Ngân hà trải rộng khung trời,
Dải sáng bạc trắng, rong chơi vô tận.
Mỗi vì sao – một linh hồn,
Thắp lên ánh sáng, dệt nên giấc mơ.
Hành tinh xoay nhịp bất ngờ,
Như vòng điệu múa, như thơ chuyển mình.
Không gian lặng lẽ vô hình,
Nhưng vang tiếng hát của nghìn tinh tú.
Trái đất nhỏ bé khiêm nhu,
Giữa bao vũ trụ, như hạt bụi bay.
Thế nhưng trong hạt bụi này,
Có tình, có nhớ, có ngày mai sau.
Ánh trăng soi sáng nhịp cầu,
Kết nối nhân thế với bầu trời xa.
Người ngắm sao rụng ngân nga,
Như tìm câu trả, như là tri âm.
Thiên hà ẩn chứa muôn trăm,
Bí mật chưa tỏ, âm thầm chờ ta.
Mỗi tia sáng nhỏ vụt qua,
Như lời nhắn nhủ: “Đừng xa giấc mơ.”
Sao rơi vẽ nét tình cờ,
Đường cong ánh sáng bất ngờ rực lên.
Người cầu nguyện giữa màn đêm,
Gửi bao khát vọng, gửi thêm niềm tin.
Không gian lạnh lẽo vô hình,
Nhưng trong sâu thẳm, ấm tình nhân loại.
Vũ trụ rộng lớn không phai,
Như lòng người trẻ, miệt mài kiếm tìm.
Thời gian trôi chảy lặng im,
Ngôi sao già cỗi, lặng chìm vào tối.
Nhưng rồi ánh sáng lại tới,
Một ngôi sao mới, lại khơi giấc mơ.
Vũ trụ – khúc hát bất ngờ,
Ngàn năm ngân vọng, không ngờ tàn phai.
Con người nhỏ bé hôm nay,
Vẫn ngẩng nhìn sao, vẫn say vô cùng.
saving score / loading statistics ...