Text Practice Mode
Đinh trang mộng
created Saturday March 29, 09:28 by Minh Thương Nguyễn
1
2046 words
14 completed
5
Rating visible after 3 or more votes
saving score / loading statistics ...
00:00
Một ngày cuối thu, hoàng hôn cuối thu. Mặt trời lặn trong hoàng hôn, trên bình nguyên đất Dự Đông[2], vì là hoàng hôn, nó tròn như máu, màu đỏ tràn khắp đất khắp trời. Đỏ lênh láng, nên có hoàng hôn của mùa thu. Cuối thu rồi, khí lạnh cũng dày hơn. Vì cái lạnh này, khắp đầu thôn cuối xóm, không một bóng người qua lại.
Chó đã về ổ.
Gà đã lên chuồng.
Trâu trong chuồng cũng sớm đi nằm tìm hơi ấm.
Cái tĩnh trong thôn, cái tĩnh dày đặc, không một tiếng động. Đinh Trang đang sống, mà giống như đã chết. Bởi cái tĩnh tuyệt đối, bởi đã rất thu, bởi vì hoàng hôn, thôn xóm đã tàn, người cũng đã tàn. Cứ héo tàn như thế, cuộc sống theo đó cũng khô khan, như xác chết vùi trong lòng đất.
Cuộc sống như xác chết.
Cỏ trên bình nguyên, đã xác xơ rồi.
Cây trên bình nguyên, đã héo khô rồi.
Đất cát và hoa màu trên bình nguyên, sau hồi đỏ máu, chúng cũng héo rồi.
Người Đinh Trang, họ cũng co mình trong nhà, không ra khỏi cửa.
Khi ông nội Đinh Thủy Dương từ thành phố trở về, hoàng hôn đã phủ trên bình nguyên. Chiếc xe khách đường dài chở ông từ huyện Vy chạy về, rồi lại chạy đến Đông Kinh xa tít tắp, để ông lại bên đường, như mùa thu đánh rơi chiếc lá bên đường. Con đường thông với Đinh Trang, khi mười năm trước nhà nhà người người Đinh Trang đều bán máu, đã được làm thành con đường xi măng. Ông đứng bên đường, nhìn Đinh Trang trước mắt, gió vừa thổi, đầu óc lơ mơ suốt cả chặng đường cuối cùng cũng trở nên tỉnh táo. Rốt cuộc đã lần ra đầu mối của một mớ lộn xộn suốt chặng đường. Hiểu ra rồi, ông sáng sớm đã rời khỏi thôn, bắt xe vào thành phố nghe bên trên nói cả ngày những việc mơ hồ, trên đường về Đinh Trang, đã có chút rõ ra như mặt trời mọc trong ngày nắng.
Hiểu ra có mây thì có mưa.
Hiểu ra cuối thu thì sẽ lạnh.
Hiểu ra người bán máu mười năm trước, hôm nay tất sẽ mắc bệnh nhiệt. Mắc bệnh nhiệt rồi thì sẽ chết như lá rụng.
Bệnh nhiệt ẩn trong máu. Ông nội ẩn trong mộng.
Bệnh nhiệt yêu máu huyết, ông nội yêu giấc mộng. Ông thích nằm mộng, người chung quanh cũng thích nằm mộng. Dường như, ai cũng thích mộng. Rải những giấc mộng lên thế giới này, chắc chắn còn nhiều hơn lá rụng.
Ông nội mỗi ngày đều nằm mộng. Ba ngày nay, mỗi ngày ông đều mơ một giấc mơ giống nhau, mơ thấy thị trấn trong huyện Vy và trong thành phố Đông Kinh mà trước đây ông từng đến, cống ngầm dưới đất giống hệt như mạng nhện, mỗi đường ống đều đang chảy máu. Những mối ghép của các đường ống chưa được nối, những đoạn ống uốn cong, máu và nước phun ra, bắn lên trong không trung, như những hạt mưa màu đỏ sẫm đang rơi xuống, hơi máu tanh thẫm đỏ xộc vào trong mũi. Còn trên bình nguyên, ông nhìn thấy nước trong giếng, trong sông đều trở thành máu đỏ lòm, tanh nồng nặc, ông mơ thấy tất cả các bác sĩ trong bệnh viện, đang bật to tiếng khóc bi thương vì bệnh nhiệt, nhưng mỗi ngày đều có một ông bác sĩ ngồi cười trên đường Đinh Trang. Mặt trời vàng óng, trong Đinh Trang tĩnh lặng, người Đinh Trang đóng chặt cửa chặt cổng, nhưng ông bác sĩ trung niên đó, mặc chiếc áo dài trắng tuyết, đặt hòm thuốc của ông bên chân, sau đó, sau đó ông ngồi cười dưới gốc cây hòe già trên đường thôn. Ngồi cười trên hòn đá dưới gốc hòe già. Cười ha hả. Cười tiếng lớn. Tiếng cười đó xán lạn ánh vàng, lanh lảnh đanh vang, chấn động đến mức lá vàng trong thôn ào ào rơi xuống, như gió thu thổi không ngừng nghỉ trong thôn.
Mơ xong, bên trên liền triệu ông lên huyện họp. Đinh Trang không có Trưởng thôn, liền để ông đi họp thay. Lần họp này, vừa trở về, ông đã hiểu ra một chuỗi các sự việc liên quan.
Hiểu ra một là bệnh nhiệt kì thực không gọi là bệnh nhiệt, tên khoa học của nó là bệnh AIDS; hai là chỉ cần ai năm đó từng bán máu, thời gian đó từng bị sốt trong vòng mươi ngày nửa tháng, hôm nay ắt sẽ mắc AIDS; ba là bị bệnh AIDS rồi, triệu chứng ban đầu giống như tám năm, mười năm trước, nóng như bị cảm, uống chút thuốc hạ sốt, sốt hạ rồi, người sẽ như được phục hồi, nhưng sau nửa năm, có thể là dăm ba tháng, bệnh lại phát tác, toàn thân mất hết sức lực, trên người lở loét, cuống lưỡi thối rữa, người khô như không có nước, cố chịu đựng thì được ba tháng đến nửa năm, cũng có thể bạn chịu được hơn tám tháng, nhưng bạn rất khó chống chọi được cả năm. Sau đó, sau đó bạn sẽ chết.
Lá rụng người chết.
Đèn tắt mạng vong.
Việc thứ tư mà ông nội hiểu ra, là trong khoảng chưa đầy hai năm này, mỗi tháng Đinh Trang đều có người chết. Hầu như nhà nào cũng có người chết. Có dạo chết liền ba mươi mấy người, mộ ở đầu thôn như nấm mọc sau mưa, có người tưởng là bị viêm gan, có người tưởng là viêm phổi, có người gan, phổi đều tốt cả, chỉ là không ăn được cơm. Nửa tháng sau, người đói như cọng cỏ, thỉnh thoảng nhổ một bụm máu, hoặc nôn ra nửa chậu máu, rồi qua đời. Lá rụng người chết, đèn tắt mạng vong. Lúc đó, ai cũng nói anh này hay cô kia bị bệnh dạ dày, bệnh gan, bệnh phổi, kì thực, đó đều là bệnh nhiệt. Đều là bệnh AIDS. Điều thứ năm hiểu ra, là bệnh nhiệt vốn dĩ chỉ có ở nước ngoài, chỉ có trong thành phố, là bệnh mà chỉ những kẻ tâm tính và hành vi bất chính mới mắc, bây giờ Trung Quốc cũng có, nông thôn cũng có, kẻ mắc bệnh đều là người tử tế. Hơn nữa bị là bị cả đám, như châu chấu bay qua ruộng hoa màu, hễ bay là bay cả đám. Sáu là mắc bệnh này tất phải chết, là bệnh nan y mới trên thế giới, tốn bao nhiêu tiền cũng không chữa khỏi. Bảy là bệnh này kì thực cũng mới bắt đầu, đại dịch phải năm sau, năm sau nữa mới đến. Lúc đó, người chết sẽ như con châu chấu, con thiêu thân, con kiến. Bây giờ mỗi người chết còn như chó chết. Chó trên thế gian này quý hơn thiêu thân, châu chấu rất nhiều. Tám chính là tôi, chôn dưới chân tường sau phòng ông nội, vừa qua mười hai tuổi, mới đi học được năm năm, thì đã chết rồi. Vừa ăn quả cà chua vào thì chết. Ăn quả cà chua nhặt ở đầu thôn xong thì chết. Chết vì trúng độc. Nửa năm trước con gà nhà tôi bị người ta hạ độc chết. Một tháng sau, con lợn mà mẹ tôi nuôi ăn phải mẩu củ cải ai đó vứt trên đường thôn cũng chết luôn. Mấy tháng sau, tôi ăn quả cà chua của người ta ở đầu thôn cũng chết. Quả cà chua đó là cà chua độc, ai đó đã đặt lên hòn đá bên đường tôi tan học, vừa ăn vào, ruột trong bụng như bị ai cầm kéo cắt, chẳng cất nổi mấy bước đã ngã xuống đường thôn, chờ bố tôi chạy đến ôm tôi về nhà, đặt lên giường thì tôi đã sùi bọt mép mà chết luôn.
Tôi chết rồi, nhưng tôi chết không phải vì bệnh nhiệt hay còn gọi là bệnh AIDS. Tôi chết vì cuộc lấy máu lớn của bố tôi ở Đinh Trang mười năm trước. Mua máu và bán máu. Chết vì ông là đầu nậu máu lớn nhất trong vùng, từ thôn Đinh Trang, thôn Liễu, Hoàng Thủy, thôn Lý Nhị, cả thảy mười thôn tám xã. Là tổng tư lệnh của rất nhiều đầu nậu máu. Ngày tôi chết, bố tôi không khóc, ông ngồi hút một điếu thuốc bên người tôi, rồi cùng với chú hai tôi, một người cầm một chiếc xẻng sắc bén, còn người kia, cầm con dao phay sáng loáng. Hai người đứng ở ngã tư chính giữa Đinh Trang, xé cổ ra gào, xé cổ ra chửi.
Chú tôi gào: “Có gan thì ra đây, mẹ kiếp đừng có lén lút hạ độc, ra đây xem Đinh Lượng này một dao bổ chết mày.”
Bố tôi chống cây xẻng sắt sắc lẻm mắng: “Ghen tức vì thấy Đinh Huy này có tiền không có bệnh đúng không? Đố kị phải không? Đinh Huy tao chửi tổ tiên tám đời nhà mày, chúng mày đầu độc gà nhà tao, đầu độc lợn nhà tao, còn dám đầu độc con tao!”
Hét liên hồi, chửi liên hồi, chửi từ giữa trưa đến tối, cũng không thấy có ai đi ra tiếp lời bố tôi. Tiếp lời chú tôi.
Cuối cùng, liền chôn tôi.
Vì tôi mới mười hai tuổi, vẫn chưa phải người trưởng thành, theo tục lệ, không được chôn trong phần mộ tổ tiên. Ông nội liền ôm tấm thân nhỏ bé của tôi, chôn tôi ở phía sau căn phòng ông sống trong trường tiểu học Đinh Trang, trong cỗ quan tài gỗ trắng nhỏ hẹp, đặt vào trong đó sách đi học, bút viết bài tập của tôi.
Ông nội từng đi học, quản việc đánh chuông trong trường, khắp người toát lên khí chất văn chương, người trong thôn đều gọi ông là thầy giáo Đinh, ông còn đặt sách truyện vào trong quan tài cho tôi. Tuyển tập truyện. Còn có mấy quyển thần thoại và truyền thuyết. Có cả từ điển và tự điển.
Sau đó thì sao, sau đó ông tôi không có việc gì nữa, liền đứng trước mộ tôi nghĩ ngợi, người trong thôn còn hạ độc người nhà họ Đinh nữa hay không? Có tiếp tục hạ độc cháu gái ông, em gái Anh Tử của tôi không? Có hạ độc cháu trai còn lại của ông, Đinh Quân, con trai của chú tôi không? Ông liền nghĩ để cho bố tôi, chú tôi đến từng nhà trong thôn dập đầu, cầu xin mọi người đừng tiếp tục hạ độc nhà họ Đinh nữa. Trong thời gian ông nội nghĩ ngợi, chú hai cũng mắc bệnh nhiệt, ông biết bệnh nhiệt mà chú mắc phải thực ra là báo ứng, mắc vì thay bố tôi mua máu, bán máu, liền không nghĩ việc chú tôi đến các nhà Đinh Trang dập đầu nữa, chỉ nghĩ việc để bố tôi đến dập đầu trước mỗi nhà mỗi hộ ở Đinh Trang.
Còn có chín. Chín là ông nội hiểu ra rằng sau một năm hai năm nữa, bệnh nhiệt sẽ bùng nổ ở Đinh Trang, bùng nổ như hồng thủy ở Đinh Trang, thôn Liễu, thôn Hoàng Thủy, thôn Lý Nhị, và trăm làng nghìn thôn khác, quét qua trăm làng nghìn thôn như Hoàng Hà đê vỡ, lúc đó, người chết cũng như kiến chết, một người chết cũng như một chiếc lá rơi. Lá rụng người chết, đèn tắt mạng vong. Lúc đó, người Đinh Trang gần như chết sạch. Đinh Trang sắp biến mất trên thế giới này. Người Đinh Trang như lá trên một cái cây già, trước úa sau vàng, cuối cùng tất cả xào xào xạc xạc rơi xuống, sau một trận gió, lá cây cũng như Đinh Trang không biết đi đâu rồi.
Đinh Trang cũng như lá cây không biết đi đâu rồi.
Chó đã về ổ.
Gà đã lên chuồng.
Trâu trong chuồng cũng sớm đi nằm tìm hơi ấm.
Cái tĩnh trong thôn, cái tĩnh dày đặc, không một tiếng động. Đinh Trang đang sống, mà giống như đã chết. Bởi cái tĩnh tuyệt đối, bởi đã rất thu, bởi vì hoàng hôn, thôn xóm đã tàn, người cũng đã tàn. Cứ héo tàn như thế, cuộc sống theo đó cũng khô khan, như xác chết vùi trong lòng đất.
Cuộc sống như xác chết.
Cỏ trên bình nguyên, đã xác xơ rồi.
Cây trên bình nguyên, đã héo khô rồi.
Đất cát và hoa màu trên bình nguyên, sau hồi đỏ máu, chúng cũng héo rồi.
Người Đinh Trang, họ cũng co mình trong nhà, không ra khỏi cửa.
Khi ông nội Đinh Thủy Dương từ thành phố trở về, hoàng hôn đã phủ trên bình nguyên. Chiếc xe khách đường dài chở ông từ huyện Vy chạy về, rồi lại chạy đến Đông Kinh xa tít tắp, để ông lại bên đường, như mùa thu đánh rơi chiếc lá bên đường. Con đường thông với Đinh Trang, khi mười năm trước nhà nhà người người Đinh Trang đều bán máu, đã được làm thành con đường xi măng. Ông đứng bên đường, nhìn Đinh Trang trước mắt, gió vừa thổi, đầu óc lơ mơ suốt cả chặng đường cuối cùng cũng trở nên tỉnh táo. Rốt cuộc đã lần ra đầu mối của một mớ lộn xộn suốt chặng đường. Hiểu ra rồi, ông sáng sớm đã rời khỏi thôn, bắt xe vào thành phố nghe bên trên nói cả ngày những việc mơ hồ, trên đường về Đinh Trang, đã có chút rõ ra như mặt trời mọc trong ngày nắng.
Hiểu ra có mây thì có mưa.
Hiểu ra cuối thu thì sẽ lạnh.
Hiểu ra người bán máu mười năm trước, hôm nay tất sẽ mắc bệnh nhiệt. Mắc bệnh nhiệt rồi thì sẽ chết như lá rụng.
Bệnh nhiệt ẩn trong máu. Ông nội ẩn trong mộng.
Bệnh nhiệt yêu máu huyết, ông nội yêu giấc mộng. Ông thích nằm mộng, người chung quanh cũng thích nằm mộng. Dường như, ai cũng thích mộng. Rải những giấc mộng lên thế giới này, chắc chắn còn nhiều hơn lá rụng.
Ông nội mỗi ngày đều nằm mộng. Ba ngày nay, mỗi ngày ông đều mơ một giấc mơ giống nhau, mơ thấy thị trấn trong huyện Vy và trong thành phố Đông Kinh mà trước đây ông từng đến, cống ngầm dưới đất giống hệt như mạng nhện, mỗi đường ống đều đang chảy máu. Những mối ghép của các đường ống chưa được nối, những đoạn ống uốn cong, máu và nước phun ra, bắn lên trong không trung, như những hạt mưa màu đỏ sẫm đang rơi xuống, hơi máu tanh thẫm đỏ xộc vào trong mũi. Còn trên bình nguyên, ông nhìn thấy nước trong giếng, trong sông đều trở thành máu đỏ lòm, tanh nồng nặc, ông mơ thấy tất cả các bác sĩ trong bệnh viện, đang bật to tiếng khóc bi thương vì bệnh nhiệt, nhưng mỗi ngày đều có một ông bác sĩ ngồi cười trên đường Đinh Trang. Mặt trời vàng óng, trong Đinh Trang tĩnh lặng, người Đinh Trang đóng chặt cửa chặt cổng, nhưng ông bác sĩ trung niên đó, mặc chiếc áo dài trắng tuyết, đặt hòm thuốc của ông bên chân, sau đó, sau đó ông ngồi cười dưới gốc cây hòe già trên đường thôn. Ngồi cười trên hòn đá dưới gốc hòe già. Cười ha hả. Cười tiếng lớn. Tiếng cười đó xán lạn ánh vàng, lanh lảnh đanh vang, chấn động đến mức lá vàng trong thôn ào ào rơi xuống, như gió thu thổi không ngừng nghỉ trong thôn.
Mơ xong, bên trên liền triệu ông lên huyện họp. Đinh Trang không có Trưởng thôn, liền để ông đi họp thay. Lần họp này, vừa trở về, ông đã hiểu ra một chuỗi các sự việc liên quan.
Hiểu ra một là bệnh nhiệt kì thực không gọi là bệnh nhiệt, tên khoa học của nó là bệnh AIDS; hai là chỉ cần ai năm đó từng bán máu, thời gian đó từng bị sốt trong vòng mươi ngày nửa tháng, hôm nay ắt sẽ mắc AIDS; ba là bị bệnh AIDS rồi, triệu chứng ban đầu giống như tám năm, mười năm trước, nóng như bị cảm, uống chút thuốc hạ sốt, sốt hạ rồi, người sẽ như được phục hồi, nhưng sau nửa năm, có thể là dăm ba tháng, bệnh lại phát tác, toàn thân mất hết sức lực, trên người lở loét, cuống lưỡi thối rữa, người khô như không có nước, cố chịu đựng thì được ba tháng đến nửa năm, cũng có thể bạn chịu được hơn tám tháng, nhưng bạn rất khó chống chọi được cả năm. Sau đó, sau đó bạn sẽ chết.
Lá rụng người chết.
Đèn tắt mạng vong.
Việc thứ tư mà ông nội hiểu ra, là trong khoảng chưa đầy hai năm này, mỗi tháng Đinh Trang đều có người chết. Hầu như nhà nào cũng có người chết. Có dạo chết liền ba mươi mấy người, mộ ở đầu thôn như nấm mọc sau mưa, có người tưởng là bị viêm gan, có người tưởng là viêm phổi, có người gan, phổi đều tốt cả, chỉ là không ăn được cơm. Nửa tháng sau, người đói như cọng cỏ, thỉnh thoảng nhổ một bụm máu, hoặc nôn ra nửa chậu máu, rồi qua đời. Lá rụng người chết, đèn tắt mạng vong. Lúc đó, ai cũng nói anh này hay cô kia bị bệnh dạ dày, bệnh gan, bệnh phổi, kì thực, đó đều là bệnh nhiệt. Đều là bệnh AIDS. Điều thứ năm hiểu ra, là bệnh nhiệt vốn dĩ chỉ có ở nước ngoài, chỉ có trong thành phố, là bệnh mà chỉ những kẻ tâm tính và hành vi bất chính mới mắc, bây giờ Trung Quốc cũng có, nông thôn cũng có, kẻ mắc bệnh đều là người tử tế. Hơn nữa bị là bị cả đám, như châu chấu bay qua ruộng hoa màu, hễ bay là bay cả đám. Sáu là mắc bệnh này tất phải chết, là bệnh nan y mới trên thế giới, tốn bao nhiêu tiền cũng không chữa khỏi. Bảy là bệnh này kì thực cũng mới bắt đầu, đại dịch phải năm sau, năm sau nữa mới đến. Lúc đó, người chết sẽ như con châu chấu, con thiêu thân, con kiến. Bây giờ mỗi người chết còn như chó chết. Chó trên thế gian này quý hơn thiêu thân, châu chấu rất nhiều. Tám chính là tôi, chôn dưới chân tường sau phòng ông nội, vừa qua mười hai tuổi, mới đi học được năm năm, thì đã chết rồi. Vừa ăn quả cà chua vào thì chết. Ăn quả cà chua nhặt ở đầu thôn xong thì chết. Chết vì trúng độc. Nửa năm trước con gà nhà tôi bị người ta hạ độc chết. Một tháng sau, con lợn mà mẹ tôi nuôi ăn phải mẩu củ cải ai đó vứt trên đường thôn cũng chết luôn. Mấy tháng sau, tôi ăn quả cà chua của người ta ở đầu thôn cũng chết. Quả cà chua đó là cà chua độc, ai đó đã đặt lên hòn đá bên đường tôi tan học, vừa ăn vào, ruột trong bụng như bị ai cầm kéo cắt, chẳng cất nổi mấy bước đã ngã xuống đường thôn, chờ bố tôi chạy đến ôm tôi về nhà, đặt lên giường thì tôi đã sùi bọt mép mà chết luôn.
Tôi chết rồi, nhưng tôi chết không phải vì bệnh nhiệt hay còn gọi là bệnh AIDS. Tôi chết vì cuộc lấy máu lớn của bố tôi ở Đinh Trang mười năm trước. Mua máu và bán máu. Chết vì ông là đầu nậu máu lớn nhất trong vùng, từ thôn Đinh Trang, thôn Liễu, Hoàng Thủy, thôn Lý Nhị, cả thảy mười thôn tám xã. Là tổng tư lệnh của rất nhiều đầu nậu máu. Ngày tôi chết, bố tôi không khóc, ông ngồi hút một điếu thuốc bên người tôi, rồi cùng với chú hai tôi, một người cầm một chiếc xẻng sắc bén, còn người kia, cầm con dao phay sáng loáng. Hai người đứng ở ngã tư chính giữa Đinh Trang, xé cổ ra gào, xé cổ ra chửi.
Chú tôi gào: “Có gan thì ra đây, mẹ kiếp đừng có lén lút hạ độc, ra đây xem Đinh Lượng này một dao bổ chết mày.”
Bố tôi chống cây xẻng sắt sắc lẻm mắng: “Ghen tức vì thấy Đinh Huy này có tiền không có bệnh đúng không? Đố kị phải không? Đinh Huy tao chửi tổ tiên tám đời nhà mày, chúng mày đầu độc gà nhà tao, đầu độc lợn nhà tao, còn dám đầu độc con tao!”
Hét liên hồi, chửi liên hồi, chửi từ giữa trưa đến tối, cũng không thấy có ai đi ra tiếp lời bố tôi. Tiếp lời chú tôi.
Cuối cùng, liền chôn tôi.
Vì tôi mới mười hai tuổi, vẫn chưa phải người trưởng thành, theo tục lệ, không được chôn trong phần mộ tổ tiên. Ông nội liền ôm tấm thân nhỏ bé của tôi, chôn tôi ở phía sau căn phòng ông sống trong trường tiểu học Đinh Trang, trong cỗ quan tài gỗ trắng nhỏ hẹp, đặt vào trong đó sách đi học, bút viết bài tập của tôi.
Ông nội từng đi học, quản việc đánh chuông trong trường, khắp người toát lên khí chất văn chương, người trong thôn đều gọi ông là thầy giáo Đinh, ông còn đặt sách truyện vào trong quan tài cho tôi. Tuyển tập truyện. Còn có mấy quyển thần thoại và truyền thuyết. Có cả từ điển và tự điển.
Sau đó thì sao, sau đó ông tôi không có việc gì nữa, liền đứng trước mộ tôi nghĩ ngợi, người trong thôn còn hạ độc người nhà họ Đinh nữa hay không? Có tiếp tục hạ độc cháu gái ông, em gái Anh Tử của tôi không? Có hạ độc cháu trai còn lại của ông, Đinh Quân, con trai của chú tôi không? Ông liền nghĩ để cho bố tôi, chú tôi đến từng nhà trong thôn dập đầu, cầu xin mọi người đừng tiếp tục hạ độc nhà họ Đinh nữa. Trong thời gian ông nội nghĩ ngợi, chú hai cũng mắc bệnh nhiệt, ông biết bệnh nhiệt mà chú mắc phải thực ra là báo ứng, mắc vì thay bố tôi mua máu, bán máu, liền không nghĩ việc chú tôi đến các nhà Đinh Trang dập đầu nữa, chỉ nghĩ việc để bố tôi đến dập đầu trước mỗi nhà mỗi hộ ở Đinh Trang.
Còn có chín. Chín là ông nội hiểu ra rằng sau một năm hai năm nữa, bệnh nhiệt sẽ bùng nổ ở Đinh Trang, bùng nổ như hồng thủy ở Đinh Trang, thôn Liễu, thôn Hoàng Thủy, thôn Lý Nhị, và trăm làng nghìn thôn khác, quét qua trăm làng nghìn thôn như Hoàng Hà đê vỡ, lúc đó, người chết cũng như kiến chết, một người chết cũng như một chiếc lá rơi. Lá rụng người chết, đèn tắt mạng vong. Lúc đó, người Đinh Trang gần như chết sạch. Đinh Trang sắp biến mất trên thế giới này. Người Đinh Trang như lá trên một cái cây già, trước úa sau vàng, cuối cùng tất cả xào xào xạc xạc rơi xuống, sau một trận gió, lá cây cũng như Đinh Trang không biết đi đâu rồi.
Đinh Trang cũng như lá cây không biết đi đâu rồi.
