eng
competition

Text Practice Mode

Cuối tuần của cô ấy

created Mar 14th, 13:22 by embe


2


Rating

388 words
24 completed
00:00
Sáu giờ sáng, cửa kính nhà bếp nơi đầu tiên đón ánh bình minh. Vào mỗi cuối tuần, gái ấy thường búi gọn mái tóc dài thành búi nhẹ nhàng, khoác lên chiếc tạp dề vải mộc, xắn tay áo đến khuỷu tay, bắt đầu dùng sống dao khẽ vỗ những tép tỏi còn đương ngái ngủ. Tiếng “lộc cộc” trên thớt tựa như tiếng mưa xuân rơi trên mái hiên nhà, bên cạnh những trái ớt xanh mua về từ chợ đêm qua, trên vỏ ngoài còn đọng vài giọt sương long lanh, dưới nắng ban mai phản chiếu ánh sáng tựa ngọc phỉ thúy.
 
người hỏi sao không đặt đồ nấu sẵn, chỉ cười lặng im không đáp. Khi lưỡi dao thái xuống trái chua chín mọng, dòng nước đỏ hồng chảy xuống dọc theo lưỡi dao, cảm giác kiểm soát một cách tuyệt đối vỏ ngoài của thực phẩm, thứ máy móc công nghệ chẳng thể nào phỏng được. Ba giây sau khi cho hành vào chảo dầu sôi, nhìn những đoạn hành nhảy múa trong dầu nóng, hơi nước bốc lên khi vừa mở vung nồi, tựa như cái ôm ấm áp cả căn bếp dành tặng ấy.
 
ấy thích nhất khoảnh khắc khẽ ngừng lại khi xếp đồ ăn ra đĩa, giống như người họa dừng lại nhìn ngắm trước khi hạ nét cọ cuối cùng. Món thịt chua ngọt cần dùng đĩa gốm màu chàm, rau xào phải đặt trên đĩa sứ trắng viền lượn sóng, đến cả đũa cũng phải xếp góc xòe như ánh ban mai. Khi bạn ăn miếng đầu tiên phát ra tiếng ưm ưm cảm thán ngon miệng, cúi đầu khuấy nhẹ nồi canh đang sôi sùng sục, nhìn kỷ tử chìm nổi trong nước dùng trắng ngần, mọi áp lực dường như đều tan theo bọt sóng.
 
Những tháng ngày bị giày xéo bởi đủ loại báo cáo các con số nơi công sở, lại một lần nữa được chữa lành bởi thớt bởi nồi. ấy luôn nói rằng, nấu ăn nghệ thuật tâm tình, nơi muối mắm, đường, dầu, giấm... gặp gỡ nhau,  gom nhặt vầng trăng ấm áp cho những tâm hồn mệt nhoài.

saving score / loading statistics ...