Text Practice Mode
Cơn mưa và hạt giống
created Mar 10th, 13:13 by Hoài linh Trần pham
3
208 words
1 completed
0
Rating visible after 3 or more votes
saving score / loading statistics ...
00:00
Một hạt giống nhỏ theo gió bay xa, rơi xuống mảnh đất khô cằn, nứt nẻ. Nó nằm đó, cô đơn, khát khao một giọt nước, như trời cao vẫn xanh, nắng vẫn cháy, đất vẫn cứng, chẳng có lấy một dấy hiệu của sự sống. Ngày qua ngày, nó chờ đợi trong vô vọng, tự hỏi mình có mãi bé nhỏ, có mãi chôn vùi nơi này.
Rồi một ngày, bầu trời bỗng đổi màu, gió cuộn lên từng cơn, sấm rền vang dữ dội. Mưa trút xuống ào ào, nhấn chìm hạt giống trong làn nước lạnh. Nó run rẩy, sợ hãi, tưởng chừng đây là dấy chấm hết. Nhưng khi cơn mưa dứt, mặt trời lại lên, nhưng tia nắng nhẹ nhàng hong khô đất, và hạt giống nhận ra, nó đã đổi thay. Lớp vỏ cứng cỏi rạn nứt, một mầm non nhỏ bé vươn mình ra ánh sáng.
Thời gian trôi, mầm cây ấy lớn dần, đâm rễ sâu, vươn cao, tỏa bóng mát giữa đất trời. Nó hiểu rằng nếu không có cơn mưa dữ dội ngày ấy, nó sẽ mãi chỉ là một hạt giống nhỏ bé, không bao giờ biết được mình có thể mạnh mẽ đến nhường nào.
Rồi một ngày, bầu trời bỗng đổi màu, gió cuộn lên từng cơn, sấm rền vang dữ dội. Mưa trút xuống ào ào, nhấn chìm hạt giống trong làn nước lạnh. Nó run rẩy, sợ hãi, tưởng chừng đây là dấy chấm hết. Nhưng khi cơn mưa dứt, mặt trời lại lên, nhưng tia nắng nhẹ nhàng hong khô đất, và hạt giống nhận ra, nó đã đổi thay. Lớp vỏ cứng cỏi rạn nứt, một mầm non nhỏ bé vươn mình ra ánh sáng.
Thời gian trôi, mầm cây ấy lớn dần, đâm rễ sâu, vươn cao, tỏa bóng mát giữa đất trời. Nó hiểu rằng nếu không có cơn mưa dữ dội ngày ấy, nó sẽ mãi chỉ là một hạt giống nhỏ bé, không bao giờ biết được mình có thể mạnh mẽ đến nhường nào.
