Text Practice Mode
Tình nghĩa anh em
created Mar 9th, 08:15 by ThyNguyn18
1
866 words
12 completed
0
Rating visible after 3 or more votes
saving score / loading statistics ...
00:00
Tại sao con người ta lại có thể vô tình và ích kỉ thế nhỉ? Thật chẳng hiêu nổi là do mình quá thật thà hay cuộc sống thay đổi ép con người ta trở nên biến dạng sống vô tình như thế? Một người cha bệnh nặng, một người mẹ đau ốm, mệt mỏi lo ăn cuộc sống hằng ngày, 3 đứa con thơ đang ăn đang học, đang dành dụm đang cố gắng từng ngày , ấy vậy mà một lần rồi hai lần người ta vẫn bò qua vì tình nghĩa gia đình, vì tình nghĩa anh em, rồi sao? Chứng nào tật nấy...
Mình có một thằng anh họ 2k5 bỏ học năm lớp 11. Sau đó đi làm được vài tháng, rồi dính vào tài xỉu
Lần 1: Ăn cắp máy ảnh của hàng xóm bị camera ghi lại, bố mẹ chịu trách nhiệm vì chưa đủ 18 tuổi
Lần 2: Vay xã hội đen tiền khoảng mấy chục triệu đi đánh , bố mẹ trả
Lần 3: Vào mượn xe máy của bố mình ngay sau tết 2024 nói là đi chơi với bạn, bố mình cho mượn sau đó mất liên lạc, vài ngày sau nói là bị cảnh sát gt bắt nhưng bắt ở đâu lấy ở đâu thì không nói, lặn mất tăm. Mình còn nhớ một vài ngày sau, treo chìa khóa xe ở cửa cổng , không một lời nói, không một lời giải thích, không ăn năn, không hối hận. Trong khi đó,bố mình vừa nhập viện trở về sau bệnh nặng, nợ nần tiền thuốc mem, tiền học....
Sau đó bố mẹ anh li hôn, anh đi làm, nhưng rồi tiếp tục chơi bài làm bao nhiêu ăn bấy nhiêu, nhắn tin rủ rê anh trai mình chơi rồi nhờ anh mình mua trả góp hộ điện thoại, vay tín dụng bằng chứng minh thư qua các app đen...
Lần 4: Anh ta trở về quê, bố mẹ mình đi làm về lúc tối muộn, nhà khóa cửa ngỏ, gửi thằng em cấp 1 cho ông bà chăm và nhà ông bà có một đường để đi vào nhà mình. Anh ta lây cớ vào thăm ông bà, sau đó lẻn xuống nhà mình, vào phòng ngủ của mẹ mình và lấy trộm tiền. Mẹ mình vay bà ngoại tổng là 26 triệu để đóng học và khám bệnh, để phòng trường hợp khẩn cấp cần dùng đến, mẹ mình cất rất kĩ bỏ trong bao quần rồi cất xuống đáy tủ để quần áo lên, ấy vậy mà anh ta lục tung tủ quần áo và lấy được tiền. Không biết là lấy bao nhiêu lần nhưng hôm qua khi quay trở lại để ăn cắp tiếp, vì không biết bố mình đã về ,anh ta lẻn vào nhà và vào phong ngủ. Ngay lập tức, nhìn thấy bố mình trên giường , hoảng hốt chỉ nói một câu " Ơ chú về rồi à" sau đó chạy biến. Tối về mẹ mình thấy nghi nghi liền kiểm tra và chỉ còn 8 triệu, tức là đã lấy mất 18 triệu trước đó rồi, lần này vào để móc tiếp. LIên lạc không được, bất lực mẹ mình bật khóc. Lần 1 đã bỏ qua rồi vậy mà...
Mình cứ suy nghĩ mãi, người anh đã cùng mình lớn lên, hơn mình 1 tuổi đã từng là 1 phần tuổi thơ của mình vậy mà....
Tại sao lại ích kỉ vậy nhỉ, liệu anh có nghĩ đến cảnh sau đó gia đình em phải làm sao chưa, một phút vui vẻ của anh bằng những ngày bố mẹ em cong lưng đi làm, là em tiết kiệm từng bữa ăn trên đại học, liệu anh có từng nghĩ?
Em thấy thương cho bố mẹ anh, bố anh đã từng thất vọng, buông rầu như nào mới đâm đầu vào rượu bia... em cũng cảm thấy tội nghiệp cho anh vì là con người nhưng lại không được sống như một con người , suốt ngày phải chạy trốn. Có sức khỏe , muốn ăn ngon nhưng lại không muốn chịu khổ. Anh chỉ có phần " con " trong con người chứ anh không phải con người.
Một thằng tồi, ích kỉ chỉ biết đến bản thân mình, thật thất vọng và cũng hết hi vọng. Từ nay hai chữ anh em tôi không dám nhận với anh nữa. Gia đình tôi, tương lai của tôi sẽ không đẻ anh quyết định nó, anh có thể tác động đến nó nhưng anh sẽ không bao giờ có thể thay đổi nó.
Còn những người nói lỗi do mẹ tôi để tiền không cẩn thận, mấy người chẳng có quyền nói đâu, mẹ tôi để tiền trong ngôi nhà của bà ấy, đất do bà ấy đứng tên, được pháp luật công nhận và bảo hộ, không ai có quyền xâm phạm vào lãnh thổ hay tài sản của bà ấy, nhà mẹ tôi bà ấy để đâu là quyền, thật nực cười khi lại đổ lỗi cho nạn nhân.. thật nực cười, ít học nên nói gì cũng cho là hay.
Mình có một thằng anh họ 2k5 bỏ học năm lớp 11. Sau đó đi làm được vài tháng, rồi dính vào tài xỉu
Lần 1: Ăn cắp máy ảnh của hàng xóm bị camera ghi lại, bố mẹ chịu trách nhiệm vì chưa đủ 18 tuổi
Lần 2: Vay xã hội đen tiền khoảng mấy chục triệu đi đánh , bố mẹ trả
Lần 3: Vào mượn xe máy của bố mình ngay sau tết 2024 nói là đi chơi với bạn, bố mình cho mượn sau đó mất liên lạc, vài ngày sau nói là bị cảnh sát gt bắt nhưng bắt ở đâu lấy ở đâu thì không nói, lặn mất tăm. Mình còn nhớ một vài ngày sau, treo chìa khóa xe ở cửa cổng , không một lời nói, không một lời giải thích, không ăn năn, không hối hận. Trong khi đó,bố mình vừa nhập viện trở về sau bệnh nặng, nợ nần tiền thuốc mem, tiền học....
Sau đó bố mẹ anh li hôn, anh đi làm, nhưng rồi tiếp tục chơi bài làm bao nhiêu ăn bấy nhiêu, nhắn tin rủ rê anh trai mình chơi rồi nhờ anh mình mua trả góp hộ điện thoại, vay tín dụng bằng chứng minh thư qua các app đen...
Lần 4: Anh ta trở về quê, bố mẹ mình đi làm về lúc tối muộn, nhà khóa cửa ngỏ, gửi thằng em cấp 1 cho ông bà chăm và nhà ông bà có một đường để đi vào nhà mình. Anh ta lây cớ vào thăm ông bà, sau đó lẻn xuống nhà mình, vào phòng ngủ của mẹ mình và lấy trộm tiền. Mẹ mình vay bà ngoại tổng là 26 triệu để đóng học và khám bệnh, để phòng trường hợp khẩn cấp cần dùng đến, mẹ mình cất rất kĩ bỏ trong bao quần rồi cất xuống đáy tủ để quần áo lên, ấy vậy mà anh ta lục tung tủ quần áo và lấy được tiền. Không biết là lấy bao nhiêu lần nhưng hôm qua khi quay trở lại để ăn cắp tiếp, vì không biết bố mình đã về ,anh ta lẻn vào nhà và vào phong ngủ. Ngay lập tức, nhìn thấy bố mình trên giường , hoảng hốt chỉ nói một câu " Ơ chú về rồi à" sau đó chạy biến. Tối về mẹ mình thấy nghi nghi liền kiểm tra và chỉ còn 8 triệu, tức là đã lấy mất 18 triệu trước đó rồi, lần này vào để móc tiếp. LIên lạc không được, bất lực mẹ mình bật khóc. Lần 1 đã bỏ qua rồi vậy mà...
Mình cứ suy nghĩ mãi, người anh đã cùng mình lớn lên, hơn mình 1 tuổi đã từng là 1 phần tuổi thơ của mình vậy mà....
Tại sao lại ích kỉ vậy nhỉ, liệu anh có nghĩ đến cảnh sau đó gia đình em phải làm sao chưa, một phút vui vẻ của anh bằng những ngày bố mẹ em cong lưng đi làm, là em tiết kiệm từng bữa ăn trên đại học, liệu anh có từng nghĩ?
Em thấy thương cho bố mẹ anh, bố anh đã từng thất vọng, buông rầu như nào mới đâm đầu vào rượu bia... em cũng cảm thấy tội nghiệp cho anh vì là con người nhưng lại không được sống như một con người , suốt ngày phải chạy trốn. Có sức khỏe , muốn ăn ngon nhưng lại không muốn chịu khổ. Anh chỉ có phần " con " trong con người chứ anh không phải con người.
Một thằng tồi, ích kỉ chỉ biết đến bản thân mình, thật thất vọng và cũng hết hi vọng. Từ nay hai chữ anh em tôi không dám nhận với anh nữa. Gia đình tôi, tương lai của tôi sẽ không đẻ anh quyết định nó, anh có thể tác động đến nó nhưng anh sẽ không bao giờ có thể thay đổi nó.
Còn những người nói lỗi do mẹ tôi để tiền không cẩn thận, mấy người chẳng có quyền nói đâu, mẹ tôi để tiền trong ngôi nhà của bà ấy, đất do bà ấy đứng tên, được pháp luật công nhận và bảo hộ, không ai có quyền xâm phạm vào lãnh thổ hay tài sản của bà ấy, nhà mẹ tôi bà ấy để đâu là quyền, thật nực cười khi lại đổ lỗi cho nạn nhân.. thật nực cười, ít học nên nói gì cũng cho là hay.
