eng
competition

Text Practice Mode

Tìm mình trong thế giới hậu tuổi thơ(tr 42-44)

created Nov 30th 2022, 02:38 by Monstric


1


Rating

1059 words
11 completed
00:00
Khi tôi học lớp Sáu thì ba về. Tối đầu tiên, tôi được phép ngủ với ba. Trằn trọc cả đêm, tôi tự nhủ, đây ba mình, nhưng thấy trống rỗng bên trong. Tôi lén nhìn thấy một người đàn ông xa lạ, một người không liên quan tới cái từ ba rất thân thương. một đứa con gái bắt đầu lớn, tôi không ôm ấp, thân thiết với ba được nữa. Ba yêu quý tôi, tôi biết, nhưng tình yêu đó không chạm được vào tôi, tôi không cảm động được. Ông không cùng chúng tôi, dần dần hình ảnh người ba thân thiết tôi xây dựng trong đầu trong bao năm cứ nhạt nhòa đi. Tôi còn nhớ đợt nội mất, tôi sang thăm ba thấy ông ngồi khóc trên gác. Tôi nhìn ông đó, muốn chia sẻ, an ủi, nhưng chẳng biết làm gì. Đó một người đàn ông xa lạ tôi không thể ra ôm ấp được, nhất khi tôi chẳng bao giờ được ai ôm ấp cả.
Hơn một năm sau khi tôi mất thì ba qua đời. Buổi tối hôm đó rất bình thường. Tôi đang học bài thì tự dưng ba sang nhà nói muốn đưa tôi đi ăn ốc. Tôi ca dạy, làm gia tiếng Anh cho một em hàng xóm. gần nhà nên thực ra tôi thể dạy lúc nào cũng được, nhưng tôi chả do để làm thế. Ok, ba sang, nhưng mình còn việc, mình chả mặn với ba cả. Thậm chí tôi còn hơi khó chịu, bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ. Tại sao tự dưng sang không báo trước? Tôi bảo, "Không được, con việc rồi." Tôi đứng dậy, cho mấy cuốn sách giáo khoa tiếng Anh vào túi. Ba đứng đó, ba hiền mà… Ba cứ đứng đó mãi chẳng biết làm gì.
Chín rưỡi tối, tôi dạy xong về nhà. Mười một giờ thì tôi nhận được tin ba tôi mất. Lúc đó tôi thấy như thế nào nhỉ? Tôi chả cảm thấy luôn, đầu trống rỗng. Trong đám tang, lúc tôi bật khóc rất nhiều, nhưng lúc một nước mắt tôi cũng không rặn ra được.
Im lặng
Sau đám tang, bác tôi đưa tôi cuốn nhật của ba, bác thấy trong túi áo khoác. Cuốn sổ chỉ to bằng nửa bàn tay, ba viết bằng nét chữ to vụng về của người ít học, mỗi trang chỉ đủ cho sáu, bảy dòng ngắn. Chúng được viết rất gần thời điểm ba qua đời.
"Ra hiệu sách mua một con gấu thật xinh xắn. Tôi đã hứa tặng lần tới tới chơi."
Tôi đoán em hàng xóm nào đó hay tới chơi với ba.
 
"Bế tắc trong công việc Môi trường làm việc Những mối quan hệ Thất vọng đố kỵ ghen ghét nghi ngờ"
"Ko thấy gái đến giờ thì tôi nghĩ đó một lời hứa tôi ko làm được"
Lúc đó ba đã biết mình sẽ không thực hiện được lời hứa?
 
"Buông xuôi tất cả thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Về với thường về với cát bụi"
một kỷ niệm giờ đây hiện về rất ràng trong tâm trí tôi. Đó một ngày trên bờ biển gần quê tôi, nửa năm trước khi ba qua đời, trong chuyến du lịch của cả nhà, kỳ nghỉ duy nhất cũng cuối cùng đầy đủ cả gia đình tôi theo luật pháp thì không còn được gọi một nhà nữa. Tôi chơi với Bống, tôi vẫn thế, xa lạ với ba mình như mọi khi. Khi bất chợt quay ra, tôi thấy ba kia, đang chơi với mấy đứa trẻ lang thang dọc biển. Ba vốn yêu trẻ con. Ba dạy một đứa tập bơi, cần mẫn nhẹ nhàng. Không gian xung quanh nắng vàng xế chiều biển. Khi thấy cảnh ấy, lòng tôi trống huơ trống hoác. đó đã mất trong tôi. Tuổi thơ, một giấc mơ, một viễn cảnh tôi đã từng hy vọng mình trong đó. Nhưng tôi đã lớn rồi, tôi không thể giống đứa trẻ đang cạnh ba kia nữa. Trong lòng tôi trỗi dậy một nỗi buồn tủi thân. Tôi ngụp xuống nước mặn chát để nước mắt hòa trộn nước biển. Tôi không bao giờ trở thành đứa trẻ của ba được nữa.
Mọi người nói rằng tối hôm đó ba tôi tự tử.
Tôi nói với mọi người tôi từ chối nghe, tôi không muốn biết sự thật. sao tôi cần biết chứ? Nói chung, một con người đã biến mất. Thế thôi.
 
Năm gap year khép lại, tôi quay lại trường Ngoại thương nhận ra mình chán đến tận cổ. Trước kia, tôi thấy tụi buồn chán tụi nhu nhược, kém cỏi, không tương lai, tôi cố gắng thể hiện cho người khác bản thân rằng mình một người năng động, luôn luôn làm việc. Tôi bước vào năm gap year với kỳ vọng tôi sẽ thu hoạch được cái đó ích cho sự nghiệp sau này: kỹ năng mềm, ngoại ngữ… Giờ đây, tôi thấy chúng chẳng quan trọng gì, điều tôi mong mỏi biết được cách yêu thương người khác cách đón nhận yêu thương từ người khác.
Tôi vật nhiều tháng, đối thoại với bản thân, vẽ đồ cái được cái mất. Một hôm, trong tiết Đường lối, tôi ngồi vẽ nhăng vẽ cuội trong khi giáo nói về hai cái tiêu cực của văn hóa hiện đại, đó sống thử tình dục trước hôn nhân. Tôi vừa thấy khôi hài vừa thoáng chút giận dữ. Tôi đang làm cái quái đây thế này? Xung quanh tôi, những mái tóc đen nhấp nhô, tiếng quạt máy ro ro, tiếng máy lạnh rầm. Cuộc đời tôi cứ trôi qua một cách ngớ ngẩn như thế này sao?

saving score / loading statistics ...