eng
competition

Text Practice Mode

HẠNH PHÚC LÀ GÌ ?

created Thursday April 08, 05:19 by Minh Huy


1


Rating

919 words
18 completed
00:00
Heo con buồn hỏi heo mẹ:
- Mẹ ơi, hạnh phúc thế?
Heo mẹ nhẹ nhàng trả lời:
- Hạnh phúc cái đuôi của con đó.
Heo con quay lại, cố lấy tay chụp cái đuôi của mình, nhưng vọng, lại buồn ngồi nhìn mẹ. Heo mẹ mỉm cười:
- Con thử bước đi bình thường xem sao.
Heo con làm theo, nhìn bóng mình dưới nắng, cái đuôi đang lẽo đẽo đi theo nó. Heo con mừng rỡ khoe với mẹ:
- Mẹ ơi, hạnh phúc đi theo con rồi mẹ ơi...
lần say, đứa em gục mặt vào vai, khóc tấm tức, nghẹn ngào bởi trăm niềm đau bề bộn. "Sao cuộc đời em, chưa bao bao giờ được một lần hạnh phúc?" Dỗ dành mãi chẳng được, chỉ biết rót cho em tách trà nóng, hàn huyên giữa đêm gió cùng sao rủ nhau bỏ đi chơi biền biệt.
Em còn ba, còn mẹ. Em biết lúc nào mình thể quay về gia đình để ăn bữa cơm không toan tính, lo âu. Em biết chỉ cần ho nhẹ, mẹ sẽ vội vàng đi mua thuốc. Em biết chỉ cần xe hư, ba sẽ dẫn giùm đi sửa. Đấy em đã hạnh phúc hơn hàng vạn đứa trẻ chẳng thể biết được mặt ba mẹ ai.
Em vừa chia tay mối tình để rồi gục ngã... nhưng ít ra, cũng đã lúc em yêu được yêu nồng nàn từ con tim hồng. lẽ trong khoảng thời gian yêu, em đã vui, để giờ khi tình yêu đi qua, em thấy mình bất hạnh. Nhưng ít ra, em đã hơn rất nhiều người chưa từng yêu hết mình vụ lợi, cân đong, toan tính trong tình yêu. họ chưa từng được yêu như em.
Em được học Đại học, điều đó trong tiềm thức của em, của rất nhiều người, bình thường đến tầm thường ấy. Ấy vậy báo đưa tin, hàng ngàn trẻ em vùng Lạng Sơn phải ngừng giấc đèn sách, con chữ chỉ bởi gia đình không đủ điều kiện. Hóa ra cái việc tưởng chừng như bình thường của người này lại niềm hạnh phúc bờ của người kia.
Em sinh ra đời, ngày đó chắc hẳn như bao người đàn khác, mẹ em nhìn thấy con mình đầy đủ tứ chi, ngũ quan không tật nguyền, đã mỉm cười hạnh phúc. Bản thân em cũng đã một hạnh phúc lớn lao của bậc sinh thành, bởi em biết không... còn nhiều bạn phải ngày ngày gồng mình để viết bằng chân, tay qua từng dòng chữ nổi, hay quơ tay ra dấu khi muốn nói điều đó. thể ta lành lặn, đó đã một hạnh phúc đặc ân của tạo hóa.
Ngay giờ đây khi khóc, em còn một người để dựa vào... ấy vậy đã hạnh phúc hơn rất nhiều người đến cuối cùng cũng chỉ còn biết bưng mặt vào tay hứng nước mắt. một người không phải người yêu, chỉ để bên cạnh, nghe ta nói, cười, nhìn ta khóc, cũng đã một hạnh phúc không phải ai cũng được.
Hạnh phúc, hai chữ ấy đơn giản, nhưng hình như chẳng ai thể gọi đúng hình hài của ra sao. khi mất cả đời để đi tìm, để rồi cuối cùng đến lúc nằm xuống, chợt nhận ra thứ ta lâu nay vốn đã hạnh phúc.
Hạnh phúc như nằm một khoảng lưng chừng nào đó trong cảm xúc của con người ta, cũng biến thiên theo từng thời điểm.
khi, hạnh phúc của người này niềm đau của người kia.
khi, để đến được hạnh phúc, ta phải gạt đi rất nhiều nước mắt.
Cũng khi, ta lầm tưởng thứ mình đang tên hạnh phúc, nhưng hóa ra gột đi lớp vỏ bên ngoài mới thấy thực chất chỉ nỗi đau đậm đặc.
Hạnh phúc với ta, lúc như viên kim cương đối với kẻ nghèo. Dành dụm cả đời cũng không đủ tiền mua được. khi tình nhặt giữa dòng đời tấp nập, bon chen, lại chẳng thể nào giữ lấy để nhìn ngắm cho thỏa thuê, vội vội vàng vàng đem đi đổi lấy những thứ vật chất khác, tầm thường nhưng thiết thực hơn.
lúc người ta đứng chờ một chuyến xe hạnh phúc cho cuộc đời mình... hoài vọng. Chỉ để khi chán nản ra về, mới biết hóa ra đang một sân bay, trên đầu đã bay qua hàng ngàn lượt máy bay mang tên hạnh phúc.
Hạnh phúc vốn xung quanh, chỉ ta đủ tầm nhìn để nhận ra đâu hay không.
Khi chia tay một mối tình, người ta thường không bao giờ gọi đó một mối tình hạnh phúc. nếu hạnh phúc đã không chia tay.
Chưa hẳn đúng, chắc rằng một mối tình sau, thậm chí đã mối tình cuối, đã chung sống trọn đời, ta cảm thấy vui vẻ như mối tình vừa chia tay?
Hạnh phúc nằm khoảng thời gian vui vẻ thực sự ta đã có, quá trình chứ không phải đích đến.

saving score / loading statistics ...