eng
competition

Text Practice Mode

ĐI TÌM ƯỚC MƠ TRONG NHỮNG GIẤC MƠ - Nguyễn Thị Nghĩa (Bài tham dự cuộc thi viết :"chuyện về những ước mơ"

created Aug 13th 2015, 12:53 by


0


Rating

1994 words
3 completed
00:00
“Đứng dậy đi con…nhanh đứng dậy…không được gục ngã. Đừng khóc…đừng khóc. Nhanh lau nước mắt đi. Hãy bước đi bằng chính đôi chân trong trái tim con”. Giật mình. Dương mở tròn đôi mắt lờ đờ thở hổn hển. đưa tay lên trán, mồ hôi nhễ nhại, ướt đẫm mái tóc phủ kín hai bên khuôn mặt. Rồi Dương vội vàng cấu mạnh vào má. Đau. Hóa ra đó chỉ giấc mơ”. Nhưng hình ảnh người đàn đó rất quen.
Dương nghĩ về giấc ấy, về người đàn xuất hiện cùng nhưng lời nói như dao cứa. Cổ họng bỗng ran rát, khát nước. Dương vùng mình dậy định bước xuống giường như một quán tính. Nhưng cái hụt hẫng, chới với mất cảm giác. Cặp mắt đột ngột dừng lại đôi chân. Chính đôi chân. Dương cười mỉa mai chính mình Đến nước cũng không thể tự đi lấy được. Mày thật dụng. Mày sinh ra trên cõi đời này làm cái quái gì”. thấy mặt mình nóng ran, rồi một dòng nước khẽ chảy dài xuống hai má, mặn chát, đau nhói. Vội lấy tay quẹt mạnh, cổ để cho thứ chết tiệt này không rơi nữa nhưng càng lau, từng giọt nước mắt bướng bỉnh cứ lăn dài, ướt cả khuôn mặt đang tái nhợt hoảng hốt. Lại khóc, mày chỉ biết khóc thôi à. Khóc cũng chẳng thay đổi được gì. Ông trời thương hại để cho mày một đôi chân lành lặn hay không. Thật nực cười.” Dương lại suy nghĩ về những chuyện đã qua, những chuyện buộc lòng phải nhớ, không được phép quên. rồi từng mảnh ức vụn vỡ cứa sâu vào trái tim mỏng manh ấy.
Mười lăm năm trôi qua, Dương vẫn mong được hưởng một cuộc sống bình thường, khi ra đời được cuộn trong trong vòng tay ấm áp của mẹ nhưng tạo hóa trêu ngươi đã cướp đi người mẹ tội nghiệp ấy. Chỉ ba, mẹ đã đi về một nơi rất xa. Nơi nội kể chỉ sự yên bình. Nhưng dường như đó điều quá xa xôi đối với cô. Lúc Dương tồn tại trên thế gian này, cả nhà đã lường trước được sự ra đi của mẹ nhưng đó ước nguyện cuối cùng mẹ gia đình nhỏ này. Mẹ muốn làm một việc đó cho ba, cho nội. me quyết định sinh cô, sau này hai mẹ con xa nhau mãi mãi…Nhưng tại sao ông trời quá nhẫn tâm, nỡ đùa giỡn với gia đình không trọn vẹn của nó. Mẹ ra đi, đến đôi chân của Dương ông cũng đánh cắp. Thật quá tàn khốc…
Từ lúc còn bé, Dương đã tự nhốt mình trong căn phòng nhỏ đầy ắp những người bạn “đồ chơi”, ôm cây đàn guitar của mẹ để lại. Đó thứ duy nhất bấu víu vào để lưu một chút ức về một người đã mang đến cuộc sống hiện tại. Dương muốn làm một cái đó, ít nhất cho chính bản thân mình cũng ba, nội vì…Những giằng xe, mặc cảm, tự ti, uất hận chồng chất Dương cố dồn nén vào từng dây đàn kéo căng ấy. Lúc nào một mình trong căn phòng lạnh lẽo ấy, cây đàn “người bạn” để thể trút hết giận hờn, sợ hãi. Những nốt nhạc đầu tiên học từ cuốn dạy nhạc mèm thời xa xưa, ngón tay đau nhức nhối, đỏ tấy nóng rát. Càng đánh, tim đập lên loạn xạ, đầu óc rồi bời với những âm thanh hỗn độn, nhức nhối. Bao lần vứt cây đàn vào nhưng sáng mai thức dậy thứ đầu tiên kiếm tìm lại nó. rồi năm tháng trôi đi, Dương không biết từ bao giờ mình đã khó thể dứt bỏ ra khỏi thứ nhạc cụ này được nữa. Ngày nào chưa kịp chơi một bản nhạc lòng thấy nhớ cồn cào, da diết. Bỗng dưng Dương tìm thấy được một điều đó ý nghĩa từ chính cuộc sống khắc nghiệt này. theo đuổi ước mơ, theo đuổi đam đó. thiếp đi trong giấc ngủ. Hãy bắt đầu từ những nốt nhạc đơn giản nhất. Hãy theo đuổi điều con thích. Hạnh phúc thành công chặng đường phía trước…dài lắm…”. lại giật mình nhưng không hoảng hốt như lần đầu tiên. Giấc - mẹ, lần này đã cố gắng ghi nhớ gương mặt thân quen ấy. Hóa ra chưa bao giờ mẹ rời xa mình” Dương trở mình nhớ tới người mẹ chưa một lần gặp.
Ngày mới đến, Dương vội vàng lăn xe mở tung cánh cửa sổ khép chặt mấy ngày. Tiết trời đầu hạ ẩm ương với vài giọt mưa ướt át ngang qua, rồi chốc chốc nắng từ đâu đã len lỏi nương mình vắt vẻo trên cành cây cao chót vót. Hạ đã chạm vào đôi mắt u buồn, sâu thẳm rồi khẽ ùa vào trái tim mong manh chờ được yêu thương ấy. Bỗng tiếng bước chân thật nhẹ, Dương ngoái đầu nhìn lại rồi chợt đừng đôi mắt hiền từ ấy:
- Ba!
- Chào con gái, đêm qua con ngủ ngon chứ? giọng ba thì thầm
- Vâng, con ngủ ngon ạ. Hôm nay ba không phải đi làm ạ?- ngước mắt nhìn ba chăm chú.
- Hôm nay chủ nhật con gái, con muốn đi chơi đâu, ba dẫn đi nhé. nội qua nhà bạn việc rồi. Hai ba con mình đi dạo một lát nhé.  
Vừa nói ba vừa chăm chú thăm thái độ của Dương như chờ đợi một cái gật đầu.
- Vâng, ba chờ con một lát nhé.
Khép hờ cánh cửa, lục tìm chiếc áo màu xanh nước biển ba mua cho vào mùa năm ngoái. Nhưng chợt Dương nghĩ đến ba, đôi mắt của ba đã mờ đi thời gian, những vất vả trống nuôi con. Vết hằn ấy cứa sâu vào trái tim vốn đã rất mỏng manh dễ vỡ đó. thương ba, thương nội…thương chính bản thân mình.
- Con gái mặc chiếc áo ấy xinh lắm. Hôm nay ba dẫn con ra công viên nhé.
- Ba …con…
- Sao con, con không thích công viên à. Đi đâu cũng được, ba sẽ đưa con đi nói rồi ba nở một nụ cười thật hiền khiến thấy nhói đau.
- Con…- nước mắt chực rơi nhưng đã kịp nén vào trong.
- …- ba im lặng nhìn Dương với cặp mắt hỏi.
- Ba. Con thấy ba vất vả con quá nhiều. Hằng ngày ngoài việc làm công ty, ba còn thay mẹ lo cho con từng bữa ăn giấc ngủ. Dạo này ba gầy đi nhiều lắm. Ba nhìn này, tóc ba đã hai màu rồi- vừa nói Dương vừa sờ lên mái tóc đã điểm sương ấy lặng lẽ cúi đầu xuống.
- Con gái, ba thương con mà. Chỉ thế thôi cũng khiến ba hạnh phúc lắm rồi. sao tay con sưng tấy lên thế này, hôm qua lại tập đàn khuya quá à-ông khẽ siết chặt lấy bàn tay đang tun run ấy.
- Không sao đâu ba, con thích mà…Nhưng ba à, làng trẻ khuyết tật…- định nói hết câu thì ánh mắt sắc lạnh chợt dừng lại trên khuôn mặt ấy.
- Ba biết con muốn nói gì, nhưng ba không cho phép mình làm như vậy cũng không bao giờ để con phải suy nghĩ thêm về điều này.
- Nhưng…- cổ họng nghẹn ứ, Dương không thể nói thêm được nữa.
- Ba không sợ khó, sợ khổ, ba chỉ sợ con tự ti về bản thân mình thôi. Con gái của ba thông minh mà. Con phải để cho ba thấy được bản thân đã cố gắng như thế nào chứ. Mẹ cũng đang theo sát con đấy nhắc đến mẹ, dường như ba một chút gượng gạo.
Dương òa khóc nức nở, mọi kìm nén bao lâu nay vỡ tung ra thành từng dòng tuôn chảy trên má. Ba vẫn yên lặng nhìn khóc. ba biết đã phải gồng mình sống trong thời gian rất lâu. Lần đầu tiên Dương khóc trước mặt ba cũng lần đầu tiên Dương can đảm sống thật với bản thân mình. Dương ôm chầm lấy ba, thời gian như ngưng lại, khoảnh khắc ấy lẽ mãi mãi về sau không bao giờ quên được. rằng sự tàn khốc của thời gian rất ghê gớm nhưng tình yêu thương thì luôn bất diệt trong trái tim nhỏ của hai con người ấy. đơn giản họ cần nhau để sống.
Từ những xảy ra ngày hôm đó, sau này Dương không nhắc lại chuyện làng trẻ khuyết tật nữa. tập trung vào học trường đầu cho niềm vui mới tìm được: chơi đàn guitar. Không ít lần muốn bỏ cuộc sự phân tâm đã khiến mất đi cảm hứng. Đã bao lần kéo đứt dây đàn, rồi lại cuống quýt nối lại. Những lúc ấy bố lại hục nối dây đàn cho Dương an ủi cố gắng lên nhất định thành công sẽ đến.  
Ngày giỗ của mẹ sắp đến, Dương muốn tặng mẹ một món quà từ chính kỉ vật để lại. Suốt thời gian ấy, đêm nào ánh điện phòng cũng sáng cho tới 3h sáng. Thi thoảng ba lại đi dọc hành lang nghe tiếng đàn của con gái vang lên. Niềm vui, nỗi buồn cả hạnh phúc vỡ òa…
Hôm đó giỗ mẹ, ba nội đi chợ làm mâm cơm cúng mẹ. Một mình Dương đẩy xe lăn ngồi trước tấm ảnh thờ, đôi mắt mẹ buồn xa xăm nhưng lại khiến cảm thấy an bình, ấm áp. Dương khẽ lau giọt nước mắt, rồi từ mang cây đàn guitar ra tặng mẹ bản nhạc Gặp mẹ trong mơ”. Căn phòng dường như lắng lại bởi âm thanh ngọt ngào, sâu lắng của tiếng đàn. Một chút âm của ngày còn đọng lại mở ra những chân trời mới đang chờ phía trước. Ba đã đứng sau lưng từ bao giờ, trầm ngâm lắng nghe con gái chơi đàn bằng cả trái tim thổn thức yêu thương. Tiếng ba thở dài khiến Dương chợt quay đầu lại ba đang khóc. Ba khóc đấy ư. Ba”. không thể nói, không biết nói hơn, chỉ thấy lòng hạnh phúc dâng tràn mọi ngóc ngách nơi con tim. Ba chạy tới ôm chầm lấy Dương con gái bỏng ông yêu thương nhất. cũng đây bản nhạc hay nhất, xúc động nhất ba từng nghe thấy…
Sau này, trong mỗi giấc mơ, Dương không còn giật mình khi thấy mẹ nữa. Thay vào đó niềm hạnh phúc len lỏi vào sâu tận tâm hồn. guitar. đã đang theo đuổi niềm đam ấy. đã tìm được ước trong những giấc trong sự yêu thương của ba.
Ước luôn còn mãi, khi chúng ta chưa từ bỏ không ngừng cố gắng chạm tới đạt được nó.

saving score / loading statistics ...